Cuộc hành trình tìm lại con của một gia đình Afghanistan tị nạn tại Mỹ | VOA

#VOATIENGVIET
Tin tức: http://www.facebook.com/VOATiengViet, http://www.youtube.com/VOATiengVietVideo, http://www.voatiengviet.com. Nếu không vào được VOA, xin các bạn hãy vào http://vn3000.com để vượt tường lửa. Hàng ngàn người dân Afghanistan đã kéo tới sân bay Kabul trong một nỗ lực tuyệt vọng nhằm thoát khỏi đất nước sau khi Taliban chiếm quyền vào ngày 15/08. Cậu bé 18 tháng tuổi Farzad được bố mẹ trao cho một người lính Mỹ. Phóng viên VOA kể lại câu chuyện về cuộc đoàn tụ của Farzad và mẹ mình sau 43 ngày xa cách, trong bối cảnh người cha vẫn đang kẹt lại Afghanistan.

Cha của cậu bé Farzad 18 tháng tuổi từng làm việc cho đại sứ quán Mỹ tại Kabul. Sau khi Taliban chiếm quyền kiểm soát Afghanistan, gia đình Farzad lao ngay tới sân bay Kabul với hi vọng được đưa ra khỏi đất nước.

Wahida, mẹ của Farzad, chia sẻ: “Bởi mạng sống của chồng tôi bị đe dọa, chúng tôi đã rời nhà, lao tới sân bay bởi chúng tôi nghe tin người Mỹ đang tiến hành giải cứu những ai từng làm việc cho họ.”

Những người lính thủy quân lục chiến của Mỹ đã đưa lũ trẻ vào bên trong sân bay đê tránh nóng, cũng như đám đông khổng lồ bên ngoài cửa.

Bác của Farzad, Ahmad Zwarzada, người cũng đang cố gắng đưa gia đình mình thoát thân, cho biết Farzad là một trong những đứa trẻ được đưa qua hàng rào thép gai:

“Những người lính thủy kêu chúng tôi đưa lũ trẻ cho họ để họ mang chúng vào trong sân bay. Chúng tôi trao ba đứa nhóc nhà tôi cho họ.”

3 tiếng sau, hai gia đình đã vào được bên trong sân bay và đoàn tụ với 2 trong ba đứa trẻ, nhưng bé Farzad vẫn bặt vô âm tín.

Ahmad Zwarzada cho biết thêm: “Sau ba tiếng vật lộn, chúng tôi cũng vào được bên trong. Sau một hồi tìm kiếm, chúng tôi tìm được hai đứa. Một là đứa con gái nhỏ của tôi, còn đứa còn lại là cháu gái tôi, nhưng tìm mãi mà không thấy đứa thứ ba đâu.”

Cha của Farzad quay trở lại bên ngoài sân bay để tìm con.

Wahida chia sẻ: “Khi lạc mất con, chồng tôi ra khỏi sân bay để đi tìm. Anh ấy đưa ảnh con cho tất cả mọi người xem với mong muốn tìm được nó. Chồng tôi đã ở lại để đi tìm con trai.”

Hai gia đình sau đó thoát được khỏi Afghanistan để tới một khu trại ở Qatar, bỏ lại đằng sau người cha đang tìm con ở Kabul. Một sự trớ trêu vẫn còn ám ảnh tâm trí mẹ bé Farzad.

Wahida nói: “Chúng tôi bỏ nước mà đi vì tính mạng chồng mình đang bị đe dọa. Vậy mà rốt cuộc thì chồng tôi lại là người bị kẹt lại, con trai thì mất tích. Cha của Farzad vẫn đang đối mặt với nguy hiểm hàng ngày tại Afghanistan.”

Trong suốt 17 ngày, người mẹ 18 tuổi này không biết tung tích cũng như số phận của con trai mình:

“Tôi cảm thấy như mình không sống nổi nữa. Đó là một cảm giác rất khó khăn đối với một người mẹ.”

Mọi thứ thay đổi khi cả nhà tới được khu trại ở Qatar. Họ nhận được một tin nhắn.

Ahmad Zwarzada cho biết thêm: “Chúng tôi không liên lạc được với ai trong suốt hai tuần. Sau 15 ngày, khi tôi kết nối được vào mạng wifi mới lắp ở khu trại, tin nhắn đầu tiên tôi nhận được đó là của một vài người tới từ Na Uy. Họ nói rằng Farzad đang ở với họ. Chúng tôi cảm thấy thật nhẹ nhõm và biết ơn khi họ đứng ra nhận nuôi Farzad tạm thời.”

Farzad lưu lại Na Uy trong vòng 43 ngày, trong khi mẹ cậu bé được chuyển tới một khu trại trong nước Mỹ.

Wahida nói: “Sau khi chúng tôi chuyển tới một khu trại tị nạn ở Mỹ, họ đưa con trai của chúng tôi từ Na Uy qua. Sau khi chắc chắn đó đúng là con trai chúng tôi nhờ vào công nghệ DNA, họ trao nó cho tôi.”

Giờ đây cả gia đình đang định cư tại Richmond, Virginia và đang cầu nguyện để được đoàn tụ với cha của Farzad, người còn đang kẹt lại tại Kabul. Họ hi vọng Mỹ sẽ giúp giải cứu anh ấy. Người đàn ông này muốn giữ kín danh tính vì lí do an toàn:

“Tôi biết ơn nước Mỹ vì đã giúp con trai tôi đoàn tụ với mẹ của nó. Tôi nhớ họ rất nhiều, và đã thỉnh cầu chính phủ Mỹ đưa tôi đi di tản. Gia đình cần tôi, và tôi cũng cần họ.”